Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Posted by Unknown |

Thấy bố mẹ chuẩn bị cặp sách, giục đến lớp, Na nhăn nhó kêu đau bụng, giả vờ nôn ói hoặc năn ra sàn khóc. Bắt được "bài" của con, vợ chồng chị Ngân nhất quyết lôi bé lên xe, mặc Na nước mắt ngắn dài dọc đường.

Vì sao trẻ không thích tới trường?

Mẹ ơi, con không đi học đâu!

Lời khuyên từ chuyên gia
Các chuyên gia cho rằng: Thực tế, rất ít trẻ tự nguyện đến lớp. Các bậc phụ huynh và các cô giáo thường rất vất vả trong những ngày đầu bé đi nhà trẻ.

Sự thay đổi môi trường từ gia đình đến nhà trường, từ chỗ thân thuộc đến nơi mới lạ sẽ làm nhiều bé cảm thấy bất an. Đa số các bé đều khóc, thậm chí có những trẻ còn ốm hay tỏ vẻ bất thần.

Hơn nữa phụ huynh hiện nay rất nuông chiều con. Thấy con thường khóc thét mỗi lần đi học hoặc xanh xao vì không hợp khẩu vị ăn uống, phụ huynh thường cho con nghỉ học ở nhà. Làm như vậy, bé sẽ rất khó thích nghi với môi trường nhà trẻ.

Nhiều phụ huynh khi gặp phải tình huống con sợ đến lớp đã chọn cách đối phó và bỏ mặc với quan niệm: Rồi bé cũng sẽ quen. Họ cứ chở con đến trường và giao cho cô giáo.

Ban đầu chấp nhận để bé khóc, không ăn uống nhưng rồi sau đó cũng sẽ quen. Cách này vô tình các bậc cha mẹ đã làm ảnh hưởng không tốt đến tâm lý của trẻ, càng khiến cho bé bị stress nặng hơn.

Do vậy để đến trường với bé không còn là nỗi ám ảnh, sợ hãi thì cha mẹ nên chuẩn bị cho con một hành trang tâm lý tốt trước và sau khi đến trường, để mỗi ngày với bé là một ngày vui.

Độ tuổi thích hợp để bé tới trường
- 3 tuổi là độ tuổi thích hợp nhất để đưa bé tới trường. Ở độ tuổi này, bé có nhu cầu được giao tiếp với bạn bè cùng tuổi và phát triển các mối quan hệ.

Môi trường gia đình không còn đủ với trẻ, bé sẽ cảm thấy buồn chán nếu suốt ngày chỉ quanh quẩn bên bố mẹ, ông bà.

- Lúc này, đến trường được giao tiếp thêm với bạn bè, cô giáo với các tính cách đa dạng sẽ giúp bé học nhiều điều mới.

Ngoài ra, đây còn là giai đoạn quan trọng để trẻ chuẩn bị tâm lý đi học ở bậc tiểu học. Nếu không được học mầm non, trẻ có thể thiếu kỹ năng xã hội, kỹ năng quan hệ với bạn, thầy cô hay kỹ năng học tập, đặc biệt là khả năng giao tiếp.

Chuẩn bị hành trang cho bé
Tạo hứng thú cho trẻ với trường lớp:

Tạo tâm thế, hứng thú cho trẻ đến trường bằng những câu chuyện kể, “tâm sự mẹ con”, “giới thiệu” và tiếp cận môi trường mới bằng cách đưa trẻ đến trường xem các bạn chơi đùa, sinh hoạt có ba mẹ cùng đi và cùng chơi. Dần dần rút ngắn thời gian có mặt cùng trẻ ở trường đến khi trẻ quen với môi trường lớp học.

Bạn dẫn bé đi mua sắm đồ dùng học tập như bút vẽ, vở, cặp kể cả thứ chưa cần để bé thấy được tầm quan trọng của việc tới trường. Nên cho bé mặc đồng phục đi học trước đó mấy ngày để bé làm quen.

Thay đổi thói quen sinh hoạt:

Một trong những nguyên nhân khiến trẻ không thích đi nhà trẻ còn là việc thay đổi thói quen sinh hoạt. Vì thế, phụ huynh hãy tìm hiểu trước lịch sinh hoạt ở nhà trẻ mà mình chuẩn bị gởi con để tập cho trẻ sinh hoạt ở nhà theo lịch sinh hoạt của nhà trẻ nhằm giúp trẻ thích nghi dễ dàng hơn và không bỡ ngỡ. Tập cho trẻ sinh hoạt (ăn, ngủ, học) theo sinh hoạt của trường vào cả những ngày nghỉ. Tránh sự bất nhất về sinh hoạt giữa ở nhà và ở trường, vì như vậy khiến cho trẻ khó thích nghi và dễ lo lắng đến ngày đi học.

Đừng hù dọa bé:

Nhiều phụ huynh thường hay “phóng đại” các quy tắc ở trường mẫu giáo cũng khiến trẻ lo lắng và nhất quyết không chịu đi học. Ví dụ: con không ngoan, mai mốt đi học là cô giáo phạt, không chịu ăn là cô đánh đòn, bỏ đói, nhốt vô tủ… Hoặc khi tập cho con đi bô lại hay nói con không chịu đi mai mốt vô trường đi ra quần là cô phạt đấy nhé… Vì thế, tuyệt đối không nói đùa những câu tưởng như vô hại nhưng vô tình gây cho trẻ sự lo lắng, sợ hãi về sự “đáng sợ” của trường lớp, của cô giáo.




Quan tâm tới trẻ:

Ba mẹ cần quan tâm, hỏi han, thể hiện tình cảm với trẻ mỗi chiều khi rước trẻ về, để trẻ vẫn cảm thấy được thương yêu, ngay cả những giờ trẻ vắng ba mẹ. Tạo sự gần gũi thân tình giữa trẻ và cô giáo, bạn bè. Thường xuyên liên lạc với cô giáo để biết thêm về những thay đổi của trẻ ở trường, kịp thời có những biện pháp can thiệp. Vì ngoài ba mẹ vai trò của người giáo viên cũng hết sức quan trọng. Người giáo viên phải hiểu về tâm lý trẻ, yêu thương trẻ và có cách cư xử phù hợp với từng tính cách của mỗi trẻ.

Tin gốc: Bạn phải làm gì khi trẻ không chịu đến trường?

Tin liên quan:

Cùng giải cứu nỗi “sợ“ nhà trẻ của con


Posted by Unknown |


Đối với các bà mẹ, nỗi ám ảnh lớn nhất khi con đến tuổi đi nhà trẻ là con không chịu đi... nhà trẻ! Nhiều cha mẹ thắc mắc tại sao con mình lại “sợ” nhà trẻ? Và làm sao để con chịu đi học?

 Trong thực tế, có nhiều trẻ rất hăng hái đến trường. Đó đa số là những đứa trẻ hướng ngoại, ưa thích khám phá, hoặc có nhiều bạn đã đi học và chúng hứng thú đi học để có thêm bạn chơi cùng. Còn những trẻ sợ đến trường mẫu giáo thường nhút nhát hoặc ít bạn, ít được tạo điều kiện tiếp xúc với môi trường bên ngoài. Lúc nhỏ, trẻ ít được tiếp xúc, chơi đùa với những trẻ cùng tuổi (bạn hàng xóm, anh chị em họ…), chỉ quen với môi trường gia đình với những người thân.

Bên cạnh đó, cũng có nhiều bé bị tác động bởi lời nói của mọi người xung quanh về việc “đi nhà trẻ”. Đối với người lớn, đó chỉ là những lời nói đùa nhưng với trẻ, đó là sự thật. Ví dụ như anh chị trong nhà hay nói: “Mai mốt cho Bi đi nhà trẻ cho đỡ quậy, hoặc bé Ngọc đi nhà trẻ để hết người nhõng nhẽo nhé”. Nghe những lời nói đùa đó, trẻ sẽ cho rằng việc đến trường là trẻ phải rời xa ba mẹ như “bị bỏ rơi” nên việc ghét nhà trẻ cũng là điều dễ hiểu. Ngoài ra, lịch sinh hoạt ở trường cũng không giống với ở nhà làm cho trẻ dễ “dị ứng” và gây sợ hãi (bị cô rầy la, bị bạn cào xước, bị té, bị bệnh…). Thậm chí nhiều em còn bị sụt cân, thay đổi tính khí sau một thời gian bị ép đến trường.

Theo chuyên gia tư vấn tâm lý Nguyễn Thị Tâm Nhàn (Công ty TNHH khoa học ứng dụng tâm lý Hồn Việt): “Giai đoạn đi nhà trẻ (3 tuổi) là giai đoạn tiền đề cho việc hình thành nhân cách của trẻ. Do vậy, ba mẹ, thầy cô cần quan tâm đúng để giúp trẻ phát triển tốt nhất về tâm lý, trí tuệ, thể chất…”. Vì thế, trước khi cho trẻ đến trường, cha mẹ nên giúp trẻ chuẩn bị tâm lý để khắc phục tình trạng trẻ “sợ” trường lớp.

Làm quen với môi trường ngoài gia đình: trước thời gian chuẩn bị cho con đến trường, cho trẻ giao tiếp, chơi đùa với những bạn nhỏ cùng tuổi; đưa trẻ đi chơi, đến những nơi công cộng (công viên) để trẻ tập làm quen với môi trường bên ngoài gia đình. Thời gian đầu đi học, nên cho trẻ học khoảng nửa buổi để tập làm quen (có thể có mặt cha mẹ hoặc anh chị).

Tạo hứng thú cho trẻ với trường lớp: tạo tâm thế, hứng thú cho trẻ đến trường bằng những câu chuyện kể, “tâm sự mẹ con”, “giới thiệu” và tiếp cận môi trường mới bằng cách đưa trẻ đến trường xem các bạn chơi đùa, sinh hoạt có ba mẹ cùng đi và cùng chơi. Dần dần rút ngắn thời gian có mặt cùng trẻ ở trường đến khi trẻ quen với môi trường lớp học.

Thay đổi thói quen sinh hoạt: một trong những nguyên nhân khiến trẻ không thích đi nhà trẻ còn là việc thay đổi thói quen sinh hoạt. Vì thế, phụ huynh hãy tìm hiểu trước lịch sinh hoạt ở nhà trẻ mà mình chuẩn bị gởi con để tập cho trẻ sinh hoạt ở nhà theo lịch sinh hoạt của nhà trẻ nhằm giúp trẻ thích nghi dễ dàng hơn và không bỡ ngỡ. Tập cho trẻ sinh hoạt (ăn, ngủ, học) theo sinh hoạt của trường vào cả những ngày nghỉ. Tránh sự bất nhất về sinh hoạt giữa ở nhà và ở trường, vì như vậy khiến cho trẻ khó thích nghi và dễ lo lắng đến ngày đi học.

Đừng hù dọa bé: nhiều phụ huynh thường hay “phóng đại” các quy tắc ở trường mẫu giáo cũng khiến trẻ lo lắng và nhất quyết không chịu đi học. Ví dụ: con không ngoan, mai mốt đi học là cô giáo phạt, không chịu ăn là cô đánh đòn, bỏ đói, nhốt vô tủ… Hoặc khi tập cho con đi bô lại hay nói con không chịu đi mai mốt vô trường đi ra quần là cô phạt đấy nhé… Vì thế, tuyệt đối không nói đùa những câu tưởng như vô hại nhưng vô tình gây cho trẻ sự lo lắng, sợ hãi về sự “đáng sợ” của trường lớp, của cô giáo.

Quan tâm tới trẻ: ba mẹ cần quan tâm, hỏi han, thể hiện tình cảm với trẻ mỗi chiều khi rước trẻ về, để trẻ vẫn cảm thấy được thương yêu, ngay cả những giờ trẻ vắng ba mẹ. Tạo sự gần gũi thân tình giữa trẻ và cô giáo, bạn bè. Thường xuyên liên lạc với cô giáo để biết thêm về những thay đổi của trẻ ở trường, kịp thời có những biện pháp can thiệp. Vì ngoài ba mẹ vai trò của người giáo viên cũng hết sức quan trọng. Người giáo viên phải hiểu về tâm lý trẻ, yêu thương trẻ và có cách cư xử phù hợp với từng tính cách của mỗi trẻ. 




Lưu ý: Mọi thắc mắc về vấn đề sức khỏe và tâm lý hãy gọi điện đến tổng đài 19008909 để được tư vấn sức khỏe trực tiếp.

Tin gốc: Cùng giải cứu nỗi “sợ“ nhà trẻ của con

TIn liên quan:

Rối loạn tâm lý thường gặp ở trẻ em


Posted by Unknown |


Tâm lý trẻ em thay đổi qua các thời kì phát triển, nó được hình thành song song với quá trình phát triển thể chất và trí tuệ.Do sự thay đổi nhanh chóng đó nên các em hay gặp phải các vấn đề rắc rối về ứng xử và hành vi, đó là chuyện bình thường. Đa số các vấn đề khó khăn chỉ tồn tại trong thời gian ngắn và không cần tới các liệu pháp chữa trị. Tuy nhiên, nếu các em gặp vấn đề nghiêm trọng và kéo dài, cha mẹ nên nhờ các chuyên gia tâm lý giúp đỡ.

 Các Chứng Rối Loạn Tâm lý Thường Gặp ở Trẻ Em Ở độ tuổi nào?
Nhiều chứng rối loạn tâm thần có thể bắt đầu từ thời thơ ấu. Khoảng 1 phần 10 trẻ em từ 3 – 6 tuổi và thanh thiếu niên từ 8 – 15 tuổi gặp phải những vấn đề về tâm lý. Tuy nhiên, chưa tới 1 phần 5 số trẻ em này được can thiệp.

Một Số Dạng Rối Loạn Tâm lý ở Trẻ Em

Trẻ em có thể bị một hoặc nhiều chứng rối loạn tâm lý cùng một lúc. Một số tình trạng thường gặp bao gồm:

·         Các chứng rối loạn cảm xúc lo âu

·         Các chứng rối loạn hành vi , hiếu động và thiếu tập trung

·         Các chứng rối loạn ăn uống

·         Các chứng rối loạn ứng xử

Các chứng rối loạn lo âu và rối loạn ứng xử thường liên quan tới tình trạng buồn chán quá mức kéo dài hàng tháng hoặc trong nhiều năm do những tác nhân từ gia đình. Những trẻ em này có thể có cảm giác lo âu và sợ hãi mà không có lý do, tâm trạng trầm cảm kéo dài và cảm giác tự ti.

Những trẻ em mắc các chứng rối loạn hành vi hiếu động và thiếu tập trung có thể có tình trạng kém chú ý hay quá hiếu động, và thường nghịch ngợm và/hoặc ngang bướng. Các em có thể vi phạm thường xuyên nội qui hoặc phá rối trong lớp học mà không kìm chế được. Đây là những tình trạng rối loạn hành vi bẩm sinh, các yếu tố tác động từ gia đình chỉ làm cho tình trạng này giảm nhẹ hay tăng nặng hơn chứ không phải là nguyên nhân chủ yếu.

Các chứng rối loạn ăn uống thường biểu hiện bằng tình trạng ăn quá ít hoặc ăn quá nhiều, và trẻ có cảm giác rất thất vọng về cân nặng hoặc hình dáng cơ thể. Ơ trẻ em là chứng biếng ăn, không chịu ăn, còn ở trẻ thiếu niên là sự chán ăn do những tác động tâm lý, đặc biệt là ở các em gái, cứ nghĩ là mình quá thừa cân, muốn có thân hình giống như người mẩu.

Nguyên Nhân Gây ra các tình trạng này ở Trẻ Em Là Gì?
 Người ta vẫn chưa hiểu rõ nguyên nhân chính xác gây ra đa số các chứng rối loạn tâm lý. Thông thường, các chứng rối loạn tâm lý phát sinh từ các yếu tố di truyền kết hợp với các yếu tố sinh học và các yếu tố nuôi dưỡng cũng như các yếu tố môi trường khác. Sự ảnh hưởng giữa sinh học và môi trường là rất phức tạp. Bộ não ảnh hưởng tới hành vi, và kinh nghiệm ảnh hưởng tới sự phát triển của bộ não.

Khi Nào cha mẹ Cần Nhờ Giúp Đỡ?
 Việc trẻ em có hành vi hư và cảm thấy lo âu hoặc buồn chán là chuyện bình thường. Em bé hai,ba tuổi nói "KHÔNG." Thường chỉ là muốn khẳng định hay xác định sự nhận biết về bản thân, về cái Tôi. Thanh thiếu niên đôi khi muốn giành quyền tự quyết vì cho là mình đã lớn, từ đó đưa đến những thái độ và hành vi quá khích, hoặc trở nên trầm cảm, hoặc lại quá hiếu động. Do đó, điều quan trọng là cần phải phân biệt được giữa các thay đổi về hành vi thông thường với các dấu hiệu biểu hiện các vấn đề nghiêm trọng hơn. Các vấn đề trở nên đáng lưu ý hơn khi những vấn đề đó có tính chất bộc lộ khó kiểm soát, kéo dài và gây ảnh hưởng tới sinh hoạt hàng ngày của đứa trẻ. Lức đó, cha mẹ nên đưa trẻ đến các phòng khám tâm lý để được xác định về mức độ rối loạn của con em mình.

Làm Thế Nào để Được Giúp Đỡ?
Trước hết, nếu có điều kiện hãy hỏi ý kiến bác sĩ và yêu cầu khám kiểm tra sức khỏe toàn diện cho con em mình. Cho bác sĩ biết về những hành vi của trẻ khiến cha mẹ cảm thấy lo ngại. Hãy hỏi bác sĩ để biết có cần đưa con đi khám chuyên khoa tâm lý hay không. Các chuyên gia tâm lý gồm có bác sĩ tâm thần, chuyên gia tâm lý, nhân viên xã hội, chuyên gia trị liệu về hôn nhân và gia đình, và các chuyên gia trị liệu về hành vi.

Cha mẹ cũng nên liên lạc với trường của con mình. Bởi vì đa số thời gian trong ngày của trẻ là ở trường. Các giáo viên của trường cũng có thể có những đánh giá hay phát hiện cần thiết. Ngoài ra cha mẹ có thể gọi đến tổng đài 1088 hỏi thăm về các chuyên gia tư vấn tâm lý trẻ em hoặc tìm kiếm các thông tin trên mạng Internet.

Có Các Biện Pháp Điều Trị nào?
 Các chứng rối loạn tâm lý có thể chữa khỏi được bằng các liệu pháp tâm lý trị liệu và dược lý. Nhưng với tình trạng rối loạn hiếu động kém chú ý thì chỉ làm giảm thiểu đến mức thấp nhất, và cải thiện được sau một chương trình can thiệp kéo dài ít nhất là 6 tháng tới 12 tháng. Có nhiều biện pháp điều trị khác nhau cho các chứng rối loạn tâm lý. Chủ yếu là các biện pháp điều trị về tâm lý – gia đình (tâm lý trị liệu cá nhân và trị liệu gia đình) và dược lý (thuốc men).

Sự kết hợp cả hai biện pháp điều trị này, gọi là liệu pháp đa phương tiện, đôi khi có thể đạt hiệu quả tốt. Nhưng điều quan trọng là các biện pháp điều trị thường cần phải được điều chỉnh cho phù hợp với tình trạng và năng lực của đứa trẻ cũng như gia đình các em dưới sự hướng dẫn của các chuyên gia và sự tham gia tích cực từ gia đình.




Chú ý:  Nếu con bạn có những vấn đề rối loạn tâm lý hãy gọi điện đến tổng đài tư vấn tâm lý trẻ em 19008909 để nhận được sự giúp đỡ của các chuyên gia tâm lý!

Tin gốc: Rối loạn tâm lý thường gặp ở trẻ em

Tin liên quan:
Posted by Unknown |

Trong quá trình chăm sóc trẻ ngoài việc chú ý đến dinh dưỡng bạn cần theo dõi sự phát triển ngôn ngữ ở trẻ để phát hiện sớm các bất thường.


Giai đoạn phát triển ngôn ngữ bình thường của trẻ được biểu hiện như sau:

- Từ 3 - 6 tháng: Trẻ bắt đầu chăm chú nhìn vào người nói chuyện. Quay đầu về phía có tiếng động phát ra. Phân biệt được các tiếng động khác nhau phát ra từ các vị trí khác nhau. Nói được nguyên âm "a", từ "ba", "bà".

- Từ 6 - 9 tháng: Nói được 2 âm khác nhau như "ma ma" "da da".

- Từ 9 - 12 tháng: Trẻ phát âm "ê" "a" kéo dài thành một chuỗi âm thanh như người lớn nhưng không rõ từ. Tùy theo mỗi trẻ nhưng khi được khoảng mười một tháng hay một tuổi có trẻ nói được khoảng hai ba từ đơn khá rõ, có thể là: bố, bà.
- Từ 12 - 15 tháng: Trẻ có thể phát âm như tiết tấu âm nhạc để giữ cho câu chuyện tiếp tục.

- Từ 15 - 18 tháng: Sử dụng được 4 từ, thường là tên con vật kết hợp với cử chỉ, đưa tay vẫy, chỉ. Khi trẻ được 18 tháng tuổi trẻ bắt đầu nói và tự nối ghép được hai từ với nhau. Ở giai đoạn này trẻ nói bắt đầu hình thành các trật tự câu. Trẻ biết chỉ được ít nhất là sáu bộ phận trên cơ thể, chỉ được một hai hình ảnh quen thuộc khi cho trẻ nhìn tranh như: hình bố, hình con cá hoặc hình con chó...

- Từ 18 tháng đến 2 tuổi: Biết khoảng 25 từ, gọi tên người, chào hỏi, từ chối.

- Từ 2 - 3 tuổi: Nói rất nhiều, biết từ 50 đến 200 từ, tự nói chuyện khi chơi. Đến 3 tuổi trẻ tạo ra một cụm từ có đầy đủ thành phần chủ vị. Trẻ biết sử dụng các câu đơn giản, đặt câu hỏi đơn giản. Trẻ trả lời được các câu hỏi như: cái gì, ở đâu? Có/không. Sau giai đoạn này trẻ sẽ nói được và sẽ tạo đà cho trẻ phát triển rất nhiều các câu phức tạp, hình thành được các câu chuyện dài với nội dung khá logic.

- Từ 3 - 4 tuổi: Trẻ nói được các câu phức tạp, bắt đầu sử dụng các ngôn ngữ ấy một cách khá tốt. Tự kiểm soát được cường độ giọng nói, xây dựng ngữ điệu như người lớn, thường hỏi cái gì, ở đâu, tại sao,...

Nguyên nhân khiến trẻ chậm nói

Nguyên nhân làm trẻ chậm được xếp thành 2 nhóm chính là nguyên nhân thực thể và nguyên nhân tâm lý.

- Nguyên nhân thực thể là do trẻ có những vấn đề về cơ quan phát âm (tai, mũi, họng), cơ quan chỉ huy (não bị dị tật bẩm sinh, bại não, những di chứng sau xuất huyết não, viêm màng não...).

- Nguyên nhân tâm lý là do gia đình hoặc quá cưng chiều, hay bỏ bê, ít nói chuyện với  trẻ, hoặc đã xảy ra một biến cố nào đó làm ảnh hưởng đến tâm lý trẻ.

Những biểu hiện bất thường về chậm nói ở trẻ

Triệu chứng ở 1-2 tuổi

- Bé 1 tuổi không biết giao tiếp với các cử chỉ thể chất như vẫy tay hoặc lắc đầu.

- Không có khả năng bập bẹ ít nhất hai phụ âm ở 12 tháng tuổi.

- Không cố gắng giao tiếp khi cần giúp đỡ ở 12 tháng tuổi.

- Không hiểu và trả lời những từ như “bye bye” và “không” ở tháng thứ 15.

- Không nói “mama” hay “dada” hoặc những từ tương tự ở 15 tháng tuổi.

- Không nói 1-3 từ ở 15 tháng tuổi.

- Không chỉ được các bộ phận cơ thể khi được hỏi ở 16 tháng tuổi.

- Không thể nói ít nhất 6-10 từ ở 18 tháng tuổi.

- Không chỉ tay tới đồ vật yêu thích, giống như một chiếc máy bay đồ chơi bay qua đầu ở tháng 19-20.

- Không phản ứng với những yêu cầu đơn giản như “Đưa cho mẹ cái cốc” ở 21 tháng tuổi.

- Không tham gia vào các trò chơi giả vờ như cho búp bê ăn...

Chậm nói ở hơn 2 tuổi

- Bé không bắt chước hành động hay lời nói lúc 2 tuổi.

Lời khuyên cho cha mẹ
Trong trường hợp này , cha mẹ nên đưa bé đi khám sớm. Bên cạnh đó cha mẹ nên làm 1 bảng tăng trưởng ngôn ngữ cho bé ( số từ bé nói được, số từ có nghĩa ? bé có biết đặt câu hỏi ngắn hoàn chỉnh không ? Người ngoài có thể hiểu bé nói gì hay không?) 

Các bác sĩ có thể thăm khám và can thiệp ở các mức độ sau : 

- Các bác sĩ sẽ huớng dẫn cho cha mẹ các giao tiếp thông qua đồ chơi hoặc các hoạt động giải trí khác. 
- Khuyến khích cha mẹ đưa bé đi mẫu giáo như bình thương nhưng nên phối hợp với cô giáo trong trường để giúp thúc đẩy ngôn ngữ của bé 

- Cuối cùng nếu bé không tiến bộ, cha mẹ nên gửi bé vào các cơ sở điều trị để can thiệp về ngôn ngữ cho bé 
Song song đó, các bác sĩ có thể khám và chữa trị các vấn đề trục trặc về sức khỏe, tâm lý gây cản trở cho việc phát triển ngôn ngữ của bé.

Ngoài ra, cha mẹ nên giành thật nhiều thời gian để nói chuyện với con, thậm chí cả lúc còn ẵm ngữa – nói hát và bắt chước các âm thanh cử chỉ. 

Việc cha mẹ nghêu nghao ca hát  hoặc hát cho con nghe để khuyến khích con tham gia vào cũng là một hoạt  động kích thích trẻ nói chuyện. 

Đọc cho trẻ nghe, khuyến khích từ 6 tháng tuổi , những cuốn sách mà trẻ có thể bắt chước cử động, có hình hoa văn để bé có thể chạm vào. Chỉ cho trẻ các bức tranh và cố gắng gọi tên chúng

Tận dụng các tình huống hàng ngày để khuyến khích trẻ nói và bộc lộ ngôn ngữ. Hàng ngày, cùng bé gọi tên các thức ăn, tên các đồ vật xung quanh nhà, các hiện tượng thiên nhiên ngoài trời, đặt câu hỏi cho bé trả lời. Động viên trẻ để trẻ mạnh dạn nói “tốt lắm, con nói giỏi lắm” . 

Hạn chế cho trẻ xem ti vi ở mức thấp nhất. Việc xem ti vi sẽ lấy mất đi cơ hội để trẻ tham gia những họat động vui chơi khác và trẻ chỉ giao tiếp 1 chiều. 


Lưu ý: Khi bạn có bất kỳ thắc mắc nào về vấn đề chậm nói ở trẻ hãy gọi cho chúng tôi theo số điện thoại 19008909 để nhận được sự tư vấn cần thiết.


Tin liên quan: